Father andSson on the Beach - Silhouette Shot

Khi Bố Qua Đời

Cái chết luôn là một điều bất ngờ. Chúng ta không bao giờ sẵn sàng cả. Không có cái gọi là “đúng lúc”. Vào lúc cái chết đến, bạn sẽ không bao giờ làm hết được tất cả những gì bạn muốn. Đó sẽ là một khoảnh khắc đẫm nước mắt với các goá phụ và một sự nhàm chán với những đứa trẻ còn chưa hiểu đám tang là gì (cảm ơn Chúa).

Với bố tôi cũng không có gì khác. Thực ra cái chết của bố tôi còn đột ngột hơn thế. Bố tôi qua đời năm 27 tuổi. Độ tuổi đã lấy đi mạng sống của nhiều nhạc sĩ nổi tiếng. Bố tôi còn trẻ. Quá quá trẻ. Bố tôi không phải là nhạc sĩ hay người nổi tiếng gì cả. Ung thư không chừa một ai. Bố qua đời khi tôi vẫn còn nhỏ, và nhờ bố nên tôi mới hiểu đám tang là gì. Lúc đó tôi 8 tuổi rưỡi, đủ lớn để nhớ bố da diết trong phần đời còn lại. Bố tôi mà mất sớm hơn, hẳn tôi đã không có kỷ niệm. Tôi sẽ không phải đau đớn. Nhưng như thế thì tôi sẽ không có một người bố trên đời. Mà tôi thì đã thực sự có một người bố.

Tôi có một người bố vừa nghiêm khắc vừa vui tính. Một người hay nói đùa trước khi cấm túc tôi. Như vậy, tôi sẽ không cảm thấy quá tệ. Một người thường hôn lên trán tôi trước khi tôi đi ngủ. Một thói quen mà tôi đã truyền lại cho con mình. Một người bắt tôi phải cổ vũ cùng một đội bóng ông ấy thích, và người giải thích mọi việc dễ hiểu hơn mẹ tôi bao nhiêu. Bạn hiểu ý tôi chứ? Một người bố như thế làm sao mà không nhớ cho được.

Ông ấy chưa bao giờ nói với tôi ông sẽ chết. Ngay cả khi ông đang nằm viện với chằng chịt dây dợ, ông cũng chẳng nói một lời. Bố tôi lập kế hoạch cho cả năm sau mặc dù ông ấy biết mình chẳng còn sống được đến tháng sau. Năm sau, nhà mình sẽ đi câu cá, nhà mình sẽ đi du lịch, nhà mình sẽ đến những nơi mình chưa từng đến. Năm sau sẽ là một năm tuyệt vời. Chúng tôi cùng mơ một giấc mơ.

Tôi tin – tin chắc luôn ấy – ông ấy nghĩ điều này sẽ mang lại may mắn. Ông vốn là người mê tín mà. Nghĩ về tương lai là cách ông tiếp tục giữ hy vọng. Bố tôi đúng là khốn nạn thật. Làm cho tôi cười ngay đến cả giây cuối cùng. Ông ấy biết mình sẽ chết. Ông không nói cho tôi. Ông không thấy tôi khóc.

Và đột nhiên, năm sau kết thúc ngay khi nó còn chưa kịp bắt đầu.

Mẹ đón tôi ở trường và chúng tôi vào viện. Bác sĩ báo tin cho mẹ tôi với một sự thông cảm gượng ép – trách sao được khi họ phải làm điều này hàng ngày. Mẹ tôi khóc. Bà có một tia hy vọng nhỏ xíu. Như tôi đã nói từ trước, ai cũng có chút hy vọng. Tôi bắt đầu thấy choáng. Thế nghĩa là gì? Chẳng phải đó chỉ là một bệnh thông thường, bác sĩ chỉ cần tiêm một cái là khỏi thôi ư? “Bố à, con ghét bố”. Tôi cảm thấy bị phản bội. Tôi hét lên đầy giận dữ trong bệnh viện, cho tới khi tôi nhận ra bố tôi không còn trên đời để cấm túc tôi nữa. Tôi khóc.

Sau đó, bố tôi lại một lần nữa trở lại với tôi. Một cô y tá đến gần để an ủi tôi, mang theo một hộp đựng giày. Trong đó toàn là phong bì, ghi địa chỉ người nhận. Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cô y tá đưa cho tôi một bức thư. Bức duy nhất không nằm trong hộp.

“Bố cháu nhờ cô đưa cho cháu. Bố dành cả tuần viết cho cháu đấy. Cháu đọc đi. Mạnh mẽ lên nhé.” cô y tá nói, ôm lấy tôi.

Trên phong bì có ghi KHI BỐ QUA ĐỜI. Tôi mở nó ra.

Con trai,

Nếu con đang đọc những dòng này, bố đã chết rồi. Bố xin lỗi. Bố biết là bố sẽ chết.

Bố không muốn nói cho con biết trước, bố không muốn thấy con khóc. Có vẻ như bố đã thành công. Bố nghĩ một người sắp chết có quyền được hành xử ích kỷ một chút.

Như con thấy đó, bố còn rất nhiều điều có thể dạy cho con. Sau cùng thì, con chả biết quái gì cả. Thế nên bố viết những bức thư này cho con. Con không được mở chúng ra trước thời hạn, OK? Đây là giao kèo của bố con mình đấy.

Bố yêu con. Chăm sóc cho mẹ con nhé. Giờ con là người đàn ông của gia đình rồi.

Yêu con,

Bố.

Tái bút: bố không viết thư cho mẹ con. Mẹ con lấy được cái xe của bố rồi.

Ông làm tôi ngừng khóc với mấy dòng chữ xấu phát hờn. Thời đó làm gì in ấn dễ dàng như bây giờ. Mấy dòng chữ nguệch ngoạc của ông – mà thực ra tôi hầu như chả hiểu gì – khiến tôi thấy bình tâm. Chúng làm tôi cười. Đấy, đấy là kiểu của bố tôi đấy. Giống mấy câu đùa ông hay chọc tôi trước khi cấm túc tôi vậy.

Chiếc hộp đó trở thành điều quan trọng nhất trên đời với tôi. Tôi dặn mẹ tôi không được mở nó ra. Mấy bức thư đó là của tôi và không ai được phép đọc chúng. Tôi thuộc nằm lòng tất cả các khoảnh khắc cuộc đời được viết lên trên từng chiếc phong bì. Nhưng phải mất một thời gian dài thì những khoảnh khắc ấy mới xảy ra với tôi. Cứ thế, tôi quên bẵng đi mất.

Bảy năm sau, chúng tôi chuyển nhà, tôi không biết tôi đã để cái hộp ở đâu. Không tài nào tôi nhớ ra được. Và khi chúng ta không nhớ điều gì, chúng ta thường không quan tâm đến nó luôn. Nếu một điều gì đó “mất tích” trong trí nhớ bạn, nó không có nghĩa là bạn đã mất nó. Nó đơn giản là không còn tồn tại nữa. Nó giống như tiền lẻ để túi bạn trước khi cho vào máy giặt vậy.

Rồi cuộc đời tiếp tục đúng như bố tôi đã tính toán. Trong những năm thiếu niên của tôi, mẹ tôi có vài người bạn trai. Tôi hiểu cho mẹ. Bà không bao giờ kết hôn lần nữa. Tôi không biết tại sao, nhưng tôi thích ý tưởng bố tôi là tình yêu của cuộc đời bà. Tuy nhiên, bà có một người bạn trai nọ phải gọi là rác rưởi. Tôi nghĩ mẹ tôi đang tự làm nhục bản thân khi hẹn hò với hắn. Hắn không tôn trọng mẹ tôi chút nào. Mẹ tôi xứng đáng hơn một gã mà bà gặp trong một quán bar nhiều.

Tôi vẫn còn nhớ cái tát bà tặng tôi sau khi tôi vừa dứt chữ “bar” ra khỏi mồm. Tôi thừa nhận là tôi đáng ăn tát. Ngay lúc đó, khi má tôi vẫn còn nóng bỏng từ cái tát, tôi chợt nhớ ra chiếc hộp và những lá thư. Tôi nhớ một lá thư cụ thể, tên là “KHI CON VỪA CÓ TRẬN CÃI NHAU TỒI TỆ NHẤT TỪ TRƯỚC ĐẾN GIỜ VỚI MẸ CON”.

Tôi lục tung phòng ngủ của mình để tìm nó, điều này khiến mẹ tôi tặng tôi thêm một cái tát nữa. Tôi tìm thấy cái hộp trong một cái va li nằm trên cùng cái tủ quần áo. Tôi nhìn qua các bức thư, và nhận ra tôi đã quên mở KHI CON VỪA CÓ NỤ HÔN ĐẦU. Sao tôi ghét tôi thế chứ lại. KHI CON MẤT ZIN là bức thư ngay sau đó, một bức thư mà tôi hy vọng sẽ được mở rất, rất sớm thôi. Cuối cùng tôi cũng tìm được bức thư tôi muốn.

Giờ con đi xin lỗi mẹ con đi.

Bố không biết tại sao hai mẹ con cãi nhau và bố không biết ai đúng. Nhưng bố biết mẹ con. Thế nên một lời xin lỗi chân thành là cách tốt nhất để kết thúc chuyện này. Bố đang nói tới kiểu quỳ xuống mà xin lỗi ấy.

Bà ấy là mẹ con, cu ạ. Bà ấy yêu con hơn tất thảy mọi điều trên đời. Con có biết là mẹ con đẻ thường khi có người mách là như thế sẽ tốt nhất cho con không? Con đã từng thấy cảnh phụ nữ sinh nở chưa? Thế còn không phải là yêu thì thế nào mới là yêu nữa?

Đi xin lỗi đi. Mẹ sẽ tha thứ cho con.

Yêu con,

Bố.

Bố tôi không phải là nhà văn vĩ đại gì cả, ông ấy chỉ là một thư ký ngân hàng. Nhưng những lời của ông ấy ảnh hưởng sâu sắc đến tôi. Đó là những lời chứa đựng nhiều sự thông thái hơn tất cả những gì tôi biết sau 15 năm sống trên đời. (Thực ra làm được thế cũng không khó lắm).

Tôi chạy ù đến phòng của mẹ và mở cửa. Khi mẹ quay ra để nhìn vào mắt tôi, tôi đã khóc. Bà cũng khóc. Tôi không nhớ là bà hét gì vào mặt tôi nữa. Chắc là đại loại như “Mày muốn cái gì?”. Điều tôi nhớ là tôi tiến đến bên bà, tay cầm bức thư bố tôi viết. Tôi ôm chặt lấy bà, bàn tay tôi nắm chặt mảnh thư đến dúm dó. Bà ôm lấy tôi, và chúng tôi cùng đứng trong im lặng.

Bức thư của bố khiến bà bật cười vài phút sau đó. Chúng tôi giảng hoà và nói một chút về ông. Bà kể cho tôi về mấy thói quen kỳ cục của ông, như là ăn xúc xích với dâu. Bằng một cách nào đó, tôi cảm giác như ông vẫn đang ngồi ngay cạnh chúng tôi. Tôi, mẹ tôi và một mảnh của bố tôi – một mảnh ông để lại cho chúng tôi, trên một mảnh giấy nhỏ. Tôi thấy hạnh phúc.

Không lâu sau đó, tôi được đọc KHI CON MẤT ZIN:

Chúc mừng, con trai.

Đừng lo, dần dần con sẽ giỏi hơn. Lần đầu lúc nào cũng be bét hết. Lần đầu của bố là với một người phụ nữ “cá sấu”… và là gái bán hoa.

Nỗi sợ lớn nhất của bố là con sẽ hỏi mẹ con “zin” là cái gì sau khi đọc tiêu đề thư. Hoặc tệ hơn, đọc những gì bố vừa viết mà không biết quay tay nghĩa là gì (con biết quay tay là gì, đúng không?). Nhưng thôi, đấy không phải chuyện của bố.

Yêu con,

Bố.

Bố tôi theo tôi suốt cuộc đời. Bố ở bên tôi, mặc dù bố không ở gần tôi. Những lời của ông có thể làm điều mà không ai làm được: chúng cho tôi sức mạnh để vượt qua vô số khoảnh khắc khó khăn trong cuộc đời. Ông luôn biết cách đặt một nụ cười lên môi tôi khi thế giới xung quanh đều xám xịt, hoặc giải toả đầu óc cho tôi khi tôi còn đang tím tái vì giận dữ.

KHI CON KẾT HÔN làm tôi vô cùng cảm động. Nhưng không bằng KHI CON TRỞ THÀNH CHA.

Giờ con sẽ hiểu thế nào là tình yêu đích thực, con trai ạ. Con sẽ nhận ra con yêu vợ con nhiều thế nào, nhưng tình yêu thật sự là thứ con sẽ cảm thấy khi bế trên tay sinh linh bé bỏng kia. Bố không biết đấy là bé trai hay gái. Bố chỉ là một xác chết, không phải thầy bói.

Vui vẻ nhé. Có con cái là một điều tuyệt vời. Thời gian giờ sẽ trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng, thế nên hãy đảm bảo là con ở bên nó khi nó cần. Đừng bao giờ bỏ lỡ một khoảnh khắc, chúng sẽ không bao giờ quay lại. Thay tã, tắm cho nó, trở thành tấm gương cho đứa trẻ này. Bố nghĩ con có tiềm năng trở thành một người bố tuyệt vời đấy, giống bố này.

Bức thư đau đớn nhất tôi đọc trong suốt cả cuộc đời cũng là bức ngắn nhất. Khi ông viết năm từ đấy ra, tôi tin ông cũng đau khổ không kém những gì tôi phải trải qua trong khoảnh khắc ấy. Phải mất một lúc tôi mới dám mở ra bức thư có tên KHI MẸ CON QUA ĐỜI.

Giờ mẹ là của bố.

Một trò đùa. Một tên hề đau khổ giấu nỗi buồn bằng một nụ cười vẽ lên mặt. Đó là bức thư duy nhất không làm tôi cười, nhưng tôi có thể hiểu tại sao.

Tôi luôn giữ giao kèo với bố. Tôi không bao giờ đọc thư trước thời hạn. Với ngoại lệ là KHI CON NHẬN RA CON GAY. Tôi quyết định đọc nó vì tôi không bao giờ nghĩ mình cần mở bức này ra. Nhân tiện, đây cũng là một trong những bức thư hài hước nhất.

Tao biết nói cái gì bây giờ? May mà tao chết rồi đấy.

Đùa tí thôi. Nghiêm túc mà nói thì, sống dở chết dở thế này khiến bố nhận ra là chúng ta quan tâm quá nhiều tới những chuyện không quan trọng. Con nghĩ là việc con gay có thay đổi điều gì không, con trai?

Đừng có ngốc nghếch thế. Sống hạnh phúc nhé.

Tôi vẫn luôn chờ đợi tới khoảnh khắc tiếp theo, bức thư tiếp theo. Bài học tiếp theo mà bố sẽ dạy tôi. Đôi lúc tôi vẫn không thể tin một người đàn ông 27 tuổi có thể dạy cho một ông lão 85 tuổi như tôi nhiều như thế.

Giờ tôi đang nằm viện, ống nọ ống kia cắm hết cả vào mũi vào họng tôi. Cái thứ ung thư chết tiệt này. Tôi mò mẫm nắm lấy chiếc phong bì cuối cùng tôi còn chưa mở. Dòng chữ KHI CON SẮP PHẢI ĐI mờ mờ hiện lên.

Tôi không muốn mở nó ra. Tôi sợ. Tôi không muốn tin rằng đồng hồ sắp điểm. Đấy là chuyện của hy vọng, bạn biết chứ? Chẳng ai muốn tin là mình sắp chết.

Tôi thở một hơi dài, mở phong bì ra.

Chào con trai. Bố mong con đang là một ông già khú đế.

Con biết không, bức thư này là bức dễ viết nhất, và là bức đầu tiên bố viết. Nó chính là lá thư giải thoát bố khỏi nỗi đau mất con. Bố nghĩ tâm trí người ta trở nên trong lành hơn khi cận kề kết thúc đến thế này. Nói về cái chết cũng dễ hơn.

Trong những ngày cuối, bố thường nghĩ về cuộc đời bố đã có. Ngắn ngủi thật, nhưng vô cùng hạnh phúc. Bố được làm bố của con và chồng của mẹ con. Bố còn có thể đòi hỏi gì hơn chứ? Nghĩ thế khiến bố thấy bình yên lắm. Con cũng làm thế nhé.

Bố có lời khuyên cho con: con không phải sợ gì đâu.

Tái bút: bố nhớ con.

Nguồn: Rafael Zoehler

“Đây có thực sự là cuộc đời tôi muốn sống không?”

Mỗi người trong chúng ta đều đã từng tự hỏi câu hỏi này. Bi kịch lớn nhất không nằm ở việc cuộc đời quá ngắn, mà là chúng ta thường chỉ nhận ra điều gì là quan trọng khi đã quá muộn.

Trong quyển sách đầu tiên của bà về cuộc đời và sống, Elisabeth Kubler-Ross cùng David Kessler đưa chúng ta trải qua các bài học cuộc sống thực tiễn để có thể sống hết mình trong từng khoảnh khắc. Nhiều năm làm việc với những người sắp qua đời đã cho tác giả thấy một vài bài học luôn lặp đi lặp lại. Một vài trong số đó cực kỳ khó để thấm nhuần, nhưng chỉ ngay việc cố gắng hiểu chúng thôi đã rất xứng đáng rồi. Qua mười bốn chương sách, từ Bài học về Tình yêu cho tới Bài học về Hạnh phúc, hai tác giả dần dần hé lộ sự thật về nỗi sợ, hy vọng, các mối quan hệ, và, trên hết, sự vĩ đại của mỗi con người chúng ta.

Đọc thử sách trên Amazon.

Mua sách với mức giá 89.000 VND tại đây.

 

1,625 total views, 1 views today